Khám phá vẻ đẹp dịu dàng của vùng đất 78 VN qua góc nhìn người lữ hành
Sáng nay mình ngồi nhâm nhi tách cà phê, chợt nhớ về những con đường chạy dài dọc miền Trung. Có một con số cứ quẩn quanh trong đầu mình là 78 vn. Bạn biết đấy, mỗi con số ở dải đất hình chữ S này đều mang một ý nghĩa riêng, và 78 chính là mã vùng biển Phú Yên xinh đẹp. Thật ra, viết những dòng này mình không định làm một bài hướng dẫn du lịch khô khan đâu, chỉ là muốn chia sẻ chút cảm xúc thực về một nơi mà mình gọi là “vùng đất hoa vàng trên cỏ xanh”.
Nhiều người hỏi mình đi Phú Yên có gì vui? Ờ thì, nếu bạn tìm kiếm sự ồn ào hay những tòa nhà chọc trời thì chắc chắn nơi này không dành cho bạn. Nhưng nếu bạn cần một khoảng lặng, một chút gió biển mặn mòi và những nụ cười hiền hậu của người dân xứ Nẫu, thì con số 78 vn thực sự là một mã số mở ra cánh cửa bình yên.
Hành trình tìm về những ghềnh đá và nắng vàng

Mình nhớ lần đầu đặt chân đến phía Bắc Tuy Hòa. Cảm giác đầu tiên là. . . nắng. Nắng ở đây không gắt kiểu thiêu đốt mà nó cứ vàng óng như mật ong vậy. Đứng trước Ghềnh Đá Đĩa, mình cứ tự hỏi tại sao thiên nhiên lại có thể sắp đặt những khối đá hình lục giác hoàn hảo đến thế? Chẳng có máy móc nào làm được, chỉ có mẹ thiên nhiên và thời gian hàng triệu năm mới tạo nên tuyệt tác này.
Dưới đây là vài điểm mà mình thấy “chill” nhất khi ghé thăm vùng đất 78:
- Bãi Xép: Nơi có phân cảnh nổi tiếng trong phim. Cỏ xanh rì, xương rồng mọc dại và bên dưới là sóng vỗ rì rào.
- Mũi Điện: Nơi đón ánh bình minh đầu tiên trên đất liền Việt Nam. Leo lên ngọn hải đăng vào sáng sớm, cảm giác gió tạt vào mặt thực sự rất “đã”.
- Tháp Nhạn: Một biểu tượng kiến trúc Chăm cổ kính, đứng từ đây có thể ngắm toàn cảnh thành phố về đêm cực đẹp.
- Đầm Ô Loan: Nơi mà bạn nhất định phải ghé để ăn hải sản, đặc biệt là sò huyết.
Ẩm thực 78 vn – Không chỉ là món ăn, đó là hơi thở cuộc sống
Nói về ăn uống ở 78 vn thì chắc phải viết cả mấy trang giấy mới đủ. Đồ ăn miền Trung luôn có một đặc trưng là đậm đà, hơi cay và cực kỳ tươi. Mình cá là bạn sẽ không tìm đâu được đĩa bánh hỏi lòng heo nào ngon bằng ở đây. Buổi sáng se lạnh, ngồi vỉa hè, húp miếng cháo lòng nóng hổi, ăn miếng bánh hỏi thơm mùi hẹ. . . chà, nhắc tới thôi mà mình đã thấy thèm rồi.
| Món ăn | Cảm nhận cá nhân | Mức giá tham khảo |
| Bánh hỏi lòng heo | Thơm, béo nhưng không ngậy, nhiều rau sống. | 25. 000đ - 40. 000đ |
| Mắt cá ngừ đại dương | Vị bùi, béo, rất bổ dưỡng, ăn kèm thuốc bắc. | 40. 000đ - 60. 000đ |
| Cơm gà Phú Yên | Hạt cơm vàng dẻo, gà thả vườn thịt chắc. | 30. 000đ - 50. 000đ |
| Chả dông | Lạ miệng, giòn rụm, cuốn cùng rau rừng. | 50. 000đ - 100. 000đ |
Có một điều mình nhận ra khi lang thang ở đây, đó là người dân cực kỳ thật thà. Bạn vào một quán ven đường, có khi chủ quán còn mải nói chuyện với hàng xóm mà quên thu tiền, hoặc nếu thấy bạn là khách phương xa, họ sẽ nhiệt tình chỉ đường đến mức dắt bạn đi một đoạn luôn. Sự chân thành đó đôi khi còn đáng giá hơn bất kỳ danh lam thắng cảnh nào.
Đôi điều vụn vặt về cách du lịch " chạm"
Thật ra thì việc gắn nhãn 78 vn cho vùng đất này chỉ là một cách để mình dễ nhớ, nhưng cái hồn của nó nằm ở cách chúng ta trải nghiệm. Đừng quá phụ thuộc vào bản đồ Google Maps, đôi khi cứ rẽ vào một con hẻm nhỏ hay một con đường đất đỏ, bạn sẽ thấy những cánh đồng lúa xanh mướt và những đàn bò lững thững đi về trong nắng chiều. Đó mới là Phú Yên thật sự.
Mình từng đọc trong cuốn Quê hương xứ sở rằng mỗi vùng đất đều có một linh hồn riêng. Phú Yên không vội vã, nó cứ lững lờ như dòng sông Đà Rằng trôi ra biển. Nếu bạn đang nhận thấy mệt mỏi với đống deadline hay sự ngột ngạt của phố thị, hãy thử dành ra 3 ngày ở đây. Đừng dùng điện thoại nhiều, hãy thử nghe tiếng sóng, thử trò chuyện với các bác ngư dân vừa đi biển về. Bạn sẽ thấy tâm hồn mình nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Chiều nay, mình lại ngồi nhìn ra cửa sổ, thấy gió thổi mạnh lại nhớ về những đêm cắm trại bên bờ biển Tuy Hòa. Tiếng lửa trại lách tách, mùi mực nướng thơm lừng và tiếng hát nghêu ngao của đám bạn. Những ký ức đó gắn liền với con số 78, với hai chữ VN đầy tự hào. Có lẽ du lịch không phải là đi được bao nhiêu nơi, mà là chúng ta đã để lại bao nhiêu cảm xúc ở đó.
Viết đến đây mình thấy hơi lan man rồi, nhưng thực sự là cảm xúc về vùng đất này vẫn luôn dạt dào như thế. Nếu bạn có dịp, đừng ngần ngại xách ba lô lên và đi nhé. Cứ đi đi, rồi bạn sẽ thấy Việt Nam mình đẹp lắm, mỗi tỉnh thành đều là một kho tàng chờ bạn khám phá. Và biết đâu, bạn cũng sẽ phải lòng mã vùng 78 giống như mình đã từng. . .