Những Chiều Hè Và Trò Chơi Con Số Ngày Ấy
Chiều nay, đang dọn dẹp đống sách cũ trong phòng, tôi bắt gặp một mảnh giấy nhỏ đã ố vàng. Trên đó, nguệch ngoạc dòng chữ “78” và vài con số khác. Ký ức ùa về như một thước phim quay chậm, về những chiều hè oi ả, tiếng ve ran và những trò chơi đầy tính toán mà chúng tôi từng nghĩ là vĩ đại lắm.
Tuổi Thơ Là Những Bàn Tính Không Tên

Chúng tôi lớn lên ở một con phố nhỏ, nơi mà sau giờ học, lũ trẻ lại tụ tập dưới gốc cây bàng già. Không có điện thoại thông minh hay máy tính bảng, trò giải trí của chúng tôi là những ván cờ caro, những lần đá bóng lăn trên vỉa hè nóng bỏng, và… một trò chơi bí ẩn với những con số mà các anh lớn hay bàn tán. Họ gọi nó bằng một cái tên mã, đại loại như “soi kèo” này nọ, nghe rất ngầu và phức tạp trong mắt lũ trẻ chúng tôi lúc ấy.
Thực ra, với chúng tôi, nó chẳng liên quan gì đến tiền bạc hay may rủi cả. Nó dễ dàng là một bài toán vui. Chúng tôi ngồi cùng nhau, phân tích xem đội bóng nào trong giải ngoại hạng Anh tối nay sẽ thắng, dựa trên… cảm tính là chính! Ai cũng hãnh diện đưa ra “dự đoán” của mình, với vẻ mặt nghiêm túc như những nhà tiên tri thực thụ.
Bảng “Thống Kê” Bằng Phấn Màu
Chúng tôi còn lập ra cả một hệ thống ghi chép rất quy củ. Tôi nhớ như in cái bảng chúng tôi vẽ bằng phấn trắng lên nền gạch sân nhà:
| Tên “Chuyên Gia” | Dự Đoán Tuần Trước | Kết Quả | Điểm Tín Nhiệm |
| Thắng “Mọt Sách” | Manchester United thắng | Đúng | ★★★☆☆ |
| Tuấn “Cảm Tính” | Hòa | Sai | ★★☆☆☆ |
| Hoa “May Mắn” | Arsenal thua | Sai | ★☆☆☆☆ |
Nhìn lại mới thấy buồn cười làm sao. “Điểm tín nhiệm” ấy chỉ để đổi lấy vài viên kẹo sữa, hoặc quyền được mượn cuốn truyện tranh yêu thích nhất tuần. Niềm vui nằm ở sự hào hứng chờ đợi, tranh luận sôi nổi và tiếng cười giòn tan khi ai đó dự đoán sai be bét, chứ không phải thứ gì khác.
Con Số 78 Và Những Điều Đẹp Đẽ Vô Tình

Còn con số 78 trên mảnh giấy ấy? À, đó là kết quả tổng hợp của một “phép tính” rối rắm nào đó chúng tôi nghĩ ra, dựa trên:
- Ngày tháng năm sinh của đội trưởng hai đội bóng (thật ngây ngô!).
- Số áo đẹp nhất theo chúng tôi bình chọn.
- Và cả… số lần chúng tôi nghe thấy tên đội bóng đó trên radio trong tuần.
Nó là một thứ ngôn ngữ riêng, một trò chơi trí tuệ tự phát của tuổi thơ. Chúng tôi say mê với việc tìm ra quy luật, với việc cùng nhau phân tích và chia sẻ niềm vui chiến thắng trong tưởng tượng. Nó làm chúng tôi cảm thấy mình thông minh và gắn kết. Giống như cách người ta chơi ô chữ hay giải mã câu đố vậy, sự hấp dẫn nằm ở hành trình, không phải đích đến.
Giờ đây, khi đã trưởng thành, tôi mới hiểu rằng cái chúng tôi tìm kiếm ngày ấy không phải là kết quả của một trận đấu. Mà là những giây phút hồn nhiên, vô tư bên nhau. Là cảm giác được là một phần của nhóm, cùng nhau xây dựng một “thế giới” nhỏ với những luật lệ riêng. Những con số, dù có thể ngẫu nhiên, lại trở thành chất kết dính cho một tình bạn đẹp.
Gấp mảnh giấy cũ lại, tôi mỉm cười. Tiếng cười nói của lũ trẻ con hàng xóm đang ríu rít ngoài sân. Có lẽ chúng cũng đang sáng tạo ra những trò chơi của riêng mình, với những quy tắc mà người lớn chẳng thể nào hiểu nổi. Tôi ước gì chúng cũng sẽ có được những kỷ niệm ấm áp như chúng tôi ngày trước, nơi niềm vui đơn thuần và trong sáng, chỉ đến từ trí tưởng tượng và sự đồng hành của bạn bè mà thôi. Và tôi cũng chợt nhớ ra, ngày mai là hẹn cà phê với Thắng “Mọt Sách” và Tuấn “Cảm Tính” rồi, phải nhắn tin nhắc họ mới được.